Chọn ngôn ngữ?

Website Liên Kết

Thành viên Violet

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Images33.jpg Diendanhaiduongcom190721.jpg Bannertet2013.swf DNho_ve_qung_tri.flv FLASH1_CHAO_MUNG_NAM_HOC_MOI.swf Hatinhminhthuong.swf Flash_thiep_2724.swf Lich_am_duong_hoa_hong_tinh_yeu_khong_nen.swf Qt1.swf Happy_New_Year_20114.swf Ca_phe_sua_nhe.swf Nguoi_thay__Cam_Ly.mp3 Chuc_Mung_Nam_Moi_2011.swf Xuan_da_ve.swf USA.flv Thiep_giang_sinh_nam_moi.swf Ca_khuc_Khat_vong.mp3 GSW_3.flv 201120101.swf

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Danh ngôn

Truyện cười

Báo mới

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Hoàng Nam Trung)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sắp xếp dữ liệu

    Nghe nhạc

    Lịch Vạn niên

    Chào mừng quý vị đến với Teaching for life - Hoàng Nam Trung.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Tản mạn >

    Chờ đợi không phải là thói quen!

    Ngày trước khi mới yêu nhau mỗi lần phải chờ đợi anh trễ hẹn em thường khóc dỗi hờn đòi hủy buổi đi chơi, mặc cho anh tỉ tê thuyết phục.

     

    Có lần anh trễ hẹn cùng em, em đòi chia tay anh... Anh dỗ dành: sẽ không bao giờ để em phải chờ đợi nữa, rồi vụng về lấy tay lau khô nước mắt cho em.

    Ngày anh đi làm, em vẫn là người yêu của anh nhưng công việc của một lập trình viên không biết vô tình hay cố ý đã lấy đi quỹ thời gian của anh dành cho em. Mỗi lần anh hứa đưa em đi đâu cái lịch đó lại bị xê dịch ít nhất là một tiếng. Em lại chờ đợi anh và ấm ức trách anh bắt em vì sao phải chờ đợi... Anh cười xòa, nụ cười xóa tan im lặng.

    Chờ đợi không phải là thói quen

    Ngày mình thành vợ, thành chồng, anh vẫn làm phần mềm, vẫn miệt mài với những dự án. Nhiều khi quên cả người vợ bé nhỏ đang chờ cơm ở nhà. Công việc của anh là thế, bận rộn và gấp rút. Khi anh cảm thấy đói cồn cào và muốn trở về nhà, thời điểm đó thường là 11- 12 giờ đêm. Em vẫn thức chờ anh về ăn cơm, dù mọi thứ đã nguội lạnh mất rồi. Em không trách anh vì nhìn khuôn mặt căng thẳng của anh, em biết anh đang chạy đua với thời gian. Có lẽ anh đã quen với việc em chờ đợi anh.

    Ngày chúng mình có con, anh được cử đi công tác xa. Em ở lại một mình chăm con. Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ con hỏi mẹ bao giờ thì bố đi công tác về. Em trả lời: Con chờ bố một tháng... con chờ bố một tuần... con chờ bố 3 hôm nữa bố sẽ về với con... Em chợt nhận ra rằng em đã quen chờ đợi anh.

    Em vẫn nói chuyện vui với bạn bè: Ngày xưa thời chiến tranh mẹ của mình chờ đợi bố đi kháng chiến. Lâu lâu bố mới được về thăm mẹ một lần. Bây giờ con gái mẹ lấy chồng làm phần mềm, tuy không có cuộc kháng chiến nào cả nhưng vẫn phải đợi chồng mỗi bữa cơm, mỗi buổi tối, có khi là mỗi ngày, mỗi tuần hay mỗi tháng.

    Em nhận ra rằng sự chờ đợi đôi khi không phải là một thói quen, mà ở đó là sự cảm thông, chia sẻ, là sự hi sinh... là tình yêu tha thiết mà mỗi chúng ta dành cho nhau.

    Ngô Thị Hương Quế


    Nhắn tin cho tác giả
    Hoàng Nam Trung @ 00:22 04/09/2010
    Số lượt xem: 609
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến