Chọn ngôn ngữ?

Website Liên Kết

Thành viên Violet

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Images33.jpg Diendanhaiduongcom190721.jpg Bannertet2013.swf DNho_ve_qung_tri.flv FLASH1_CHAO_MUNG_NAM_HOC_MOI.swf Hatinhminhthuong.swf Flash_thiep_2724.swf Lich_am_duong_hoa_hong_tinh_yeu_khong_nen.swf Qt1.swf Happy_New_Year_20114.swf Ca_phe_sua_nhe.swf Nguoi_thay__Cam_Ly.mp3 Chuc_Mung_Nam_Moi_2011.swf Xuan_da_ve.swf USA.flv Thiep_giang_sinh_nam_moi.swf Ca_khuc_Khat_vong.mp3 GSW_3.flv 201120101.swf

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Danh ngôn

Truyện cười

Báo mới

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Hoàng Nam Trung)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sắp xếp dữ liệu

    Nghe nhạc

    Lịch Vạn niên

    Chào mừng quý vị đến với Teaching for life - Hoàng Nam Trung.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Tản mạn >

    Hành trình sau lưng bố

    Hôm nay con lại tiếp tục hành trình phía sau lưng bố. Chẳng thể nhớ nổi con đã quen với tấm lưng của bố tự bao giờ. Theo năm tháng bố vẫn luôn dẫn con vào đời bằng tấm lưng ấy. Tấm lưng vững chãi của bố như một thiên thần hộ mệnh đem lại may mắn cho con trong mỗi ngày đến trường, mỗi lần đi thi.

    Lũ bạn con hay kể về những ông bố tuyệt vời của chúng. Như ông bố nghệ sĩ của cái Trang, ông bố tâm lý của Trà My, ông bố vui tính của cái Vi... Bố của con thì khác, nếu chẳng phải có việc gì cần thiết thì hầu như con và bố ít trò chuyện với nhau. Đó cũng chính là lý do mà cuộc hành trình sau lưng bố với con chỉ toàn im lặng. Bố con mình trò chuyện bằng một thứ ngôn ngữ đặc biệt - ngôn ngữ không lời. Và dường như thứ ngôn ngữ ấy dào dạt, mãnh liệt và chân thành hơn mọi thứ ngôn ngữ trên đời.

    Bố có biết con luôn cảm thấy tự hào về tấm lưng của bố? Tấm lưng cho con sự bình an, yên tâm thực sự vì có bố ở bên. Đã có lúc trời mưa tầm tã, nắng như đổ lửa, những sáng sương giăng trắng xóa, những đêm mịt mù không trăng, bố vẫn không nề hà chở con đi học. Con luôn thấy vững tin khi núp dưới lưng bố. Những lúc bố phóng xe thật nhanh, con ôm bố thật chặt, chẳng phải vì con sợ hãi mà vì con muốn bố hiểu rằng con gái luôn cần bố, luôn tin tưởng tuyệt đối vào bố.

    Cái cách bố dành yêu thương cho chị em con thật khác, không lộ liễu và vồn vã như bao ông bố khác. Bố dạy chúng con bằng chính cuộc đời mình. Hồi con còn bé, bố đã từng đánh con bằng roi tre thật đau nhưng cũng chính bố là người bảo mẹ thoa dầu cho con, cái thông điệp không lời ấy đã nói lên tất cả tình yêu thương của bố dành cho con. Bố luôn chỉ cho con thấy mục đích cần đạt tới và nhắc nhở con cố gắng nhưng chưa bao giờ bố phàn nàn khi con chưa chạm đến cái đích thành công vì bố luôn tin vào sự cố gắng của con.

    Cái ngày con học hết lớp 9 cũng là lúc bố phải đưa ra một quyết định khó khăn: cho con thi vào một ngôi trường danh tiếng. Chấp nhận cho con học ở đó đồng nghĩa bố mẹ phải nuôi con học “đại học sớm”. Vì bố không muốn con thiệt thòi như bố ngày xưa.

    Sáng nay, con lại ngồi phía sau bố để vượt qua một chặng đường hơn 60 cây số trở lại trường học. Con lại tiếp tục cuộc hành trình phía sau lưng bố và đang chờ đợi ngày đến đích...

    CAO THỊ KIM THOA (CLB Sáng tác Trẻ Phú Yên)


    Nhắn tin cho tác giả
    Hoàng Nam Trung @ 23:35 08/09/2009
    Số lượt xem: 294
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến