Chọn ngôn ngữ?

Website Liên Kết

Thành viên Violet

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Images33.jpg Diendanhaiduongcom190721.jpg Bannertet2013.swf DNho_ve_qung_tri.flv FLASH1_CHAO_MUNG_NAM_HOC_MOI.swf Hatinhminhthuong.swf Flash_thiep_2724.swf Lich_am_duong_hoa_hong_tinh_yeu_khong_nen.swf Qt1.swf Happy_New_Year_20114.swf Ca_phe_sua_nhe.swf Nguoi_thay__Cam_Ly.mp3 Chuc_Mung_Nam_Moi_2011.swf Xuan_da_ve.swf USA.flv Thiep_giang_sinh_nam_moi.swf Ca_khuc_Khat_vong.mp3 GSW_3.flv 201120101.swf

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Danh ngôn

Truyện cười

Báo mới

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Hoàng Nam Trung)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sắp xếp dữ liệu

    Nghe nhạc

    Lịch Vạn niên

    Chào mừng quý vị đến với Teaching for life - Hoàng Nam Trung.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Tản mạn >

    Ăn mày chữ nghĩa

    Nghe có vẻ buồn cười nhưng đó là sự thật. Tất cả chúng ta dù là người ít học hay học cao, ít đọc hay đọc nhiều sách truyện cũng đều đi ăn mày chữ nghĩa hết. Mỗi một chữ viết ra hay nói ra đều mang một ý nghĩa riêng. Hàm ý đơn giản hay sâu xa tùy thuộc vào từng bối cảnh mà người ta hiểu nghĩa của nó.

    Nguyễn Thanh Chúc

    Mọi hình thức "ăn mày" đều phải có kỹ năng và kỹ xảo riêng. Mỗi người khoác lên mình một kiểu áo choàng khác nhau, lộng lẫy, bóng bẩy hay rách rưới. Tôi cũng chỉ làm một trong số hàng vạn, hàng nghìn người đi ăn mày chữ nghĩa trên thế gian này. Tôi vốn là một đứa không thông minh và cũng chẳng nhanh nhẹn.

    Tôi còn nhớ khi còn học lớp 3, một thầy giáo già luôn lo lắng không hiểu tại sao tôi không thể giải nổi một bài toán và rất hay mít ướt. Vì lo lắng mà thầy đã bắt tôi đưa thầy về nhà xem gia cảnh có gì khó khăn không. Đó cũng là người thầy đầu tiên mà tôi luôn nhớ đến trong suốt cuộc đời mình.

    Khi lên cấp hai tôi học có phần khá hơn và mọi người cũng không phải lo lắng quá nhiều về việc học của tôi nhưng đến giờ tôi vẫn luôn là người thất bại trong các kỳ thi mang tính quyết định. Bạn bè và thầy cô đều thắc mắc không hiểu tại sao tôi lại kém may mắn trong các kỳ thi quan trọng đến vậy. Bản thân tôi cũng chẳng thể lý giải được tại sao. Thôi thì mặc kệ nó thôi, đi tìm hiểu về những thứ đó làm gì cho khổ.

    Ăn mày chữ nghĩa

    Ngày nhỏ tôi vốn dĩ là đứa rất ghét đọc sách nhưng lớn dần không hiểu sao lại đọc nhiều đến vậy. Tôi nhớ có lần bị chị bán hàng sách quen mắng mỏ vì tôi cố tình quen thân với chị để được ngồi lê la ở quán chị đọc sách mà không mất tiền.

    Cửa hàng sách của chị có rất nhiều loại đông tây kim cổ. Tôi thường bới móc từng quyển ở mọi ngóc ngách xó xỉnh của các giá trong cửa hàng để đọc. Có những quyển bụi phủ kín, khi kéo ra thì thôi rồi, bẩn không thể nói hết bằng lời. Ngồi ngấu nghiến đọc, đọc xong chẳng hiểu đọng được gì trong đầu nhưng vẫn cứ đọc như ma làm.

    Mỗi khi tôi moi những quyển sách như vậy ra chị thường la toáng lên nhưng vài ngày hoặc vài tháng sau là chị lại bán được quyển sách đó cho người cần nó. Mặc dù, chị ghét tôi bới sách của chị và chỉ đến đọc mà không chịu mua nhưng chị vẫn không đuổi tôi mỗi khi tôi rẽ vào hàng.

    Lần nào chuẩn bị nghỉ hè là tôi đều để ý xem trên con đường mình đi học về nhà có cửa hàng thuê sách truyện nào không, chẳng để làm gì ngoài việc đốt tiền vào đó. Có lần tôi bị mẹ mắng một trận vì cái tội mải đọc quên cả nấu cơm cộng thêm việc mẹ nghe bạn kể là tôi đã nướng hết tiền vào quán truyện nhà cô ấy.

    Chả là mẹ có một cô bạn có cửa hàng cho thuê truyện trên đường tôi đi học. Tôi hay rẽ vào đó thuê truyện. Một hôm mẹ nhờ đèo mẹ qua nhà cô ấy có việc thì mới vỡ lẽ ra. Cô ấy bảo mẹ tôi là tôi đã đọc hết truyện ở cửa hàng cô rồi và đang định trả lại tiền đặt cọc của tôi để tôi sang hàng khác chứ cô không đáp ứng được nhu cầu của tôi nữa. Hic. Về nhà mẹ không nói gì nhưng đến khi tiện thể tôi quên... nấu cơm mẹ la cho một trận.

    Tôi thấy cái thú đọc cũng hay hay, đọc xong tôi không biết có đọng lại gì trong trí nhớ hay không, nhưng tôi thấy một điều là mỗi khi buồn, lang thang đọc sách thấy bình yên chút đỉnh. Giờ tôi đã lười đọc hơn trước rất nhiều, chuyển từ đọc những thứ nhiều trang, nhiều cảm xúc bất tận sang một dạng gọn hơn, nhẹ hơn. Nhưng tôi vẫn luôn bị mẹ mắng là lúc nào cũng chỉ biết dán mắt vào chữ. 

    Từ giờ đến cuối tuần, tôi phải đọc hết một đống tài liệu để đi thi. Nhìn nhiều quá trời đất ơi. Giờ tôi mới đọc được một nửa số ấy thôi. Cái vụ ăn mày chữ nghĩa này quả thật là mệt và oải nhưng có lẽ, trên đời khó ai có thể bỏ được nó. 

    http://www.tin247.com/an_may_chu_nghia-9-21527007.html


    Nhắn tin cho tác giả
    Hoàng Nam Trung @ 10:15 19/12/2009
    Số lượt xem: 362
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến